×
×

Vợ không muốn sống chung với mẹ chồng, hỏi lý do thì cô ấy nói ‘mẹ b:.ắt em rửa cá xong không được chiên luôn’

GiadinhNet – Sống chung với mẹ chồng luôn là vấn đề gây “nhức nhối” với các nàng dâu. Lúc này cần nhất sự hành xử đúng mực của các đức ông chồng nếu thực sự muốn một gia đình êm ấm.

Anh Trần Đức (Cầu Giấy, Hà Nội) đang trong những ngày tháng rối như tơ vò khi mà vợ sắp cưới đột nhiên tuyên bố: Không muốn sống với mẹ chồng. “Tôi và Lan yêu nhau cũng được gần 2 năm nên gia đình hai bên cũng giục cưới. Tháng 8 âm lịch tới là chúng tôi làm lễ kết hôn. Trong suốt thời gian yêu nhau, Lan cũng hay về nhà tôi chơi. Bố mẹ tôi chỉ có mình tôi. Mẹ tôi thì thích có con gái nên quý Lan lắm. Bà hay bảo em về nhà ăn cơm với gia đình cho gần gũi. Cứ nghĩ đến viễn cảnh hạnh phúc trước mắt nhưng giờ đây lòng tôi lại đang rối như tơ vò.” Anh tâm sự.


Một cảnh trong phim sống chung với mẹ chồng đang được dư luận quan tâm.

Một cảnh trong phim “sống chung với mẹ chồng” đang được dư luận quan tâm.

“Hôm trước đang họp thì em nhắn tin: “Trưa nay đi ăn với em. Em có việc quan trọng”. Nghe khẩu khí của em là tôi biết tình hình “ban căng” lắm rồi, nhưng nghĩ mình không làm điều gì sai trái cả nên cũng yên tâm hơn. Suốt bữa ăn em không nói gì khiến tôi hơi chột dạ. Không hiểu em giận dỗi gì mà ghê thế. Ăn xong, tôi đưa em đi uống cà phê. Vừa ngồi xuống em đã hắng giọng: “Cưới nhau về em không muốn sống chung với bố mẹ chồng”. Tôi hỏi lý do thì em “xả” luôn: “Lần trước em nấu cơm với mẹ, mẹ bảo em là không được rửa cá xong chiên luôn mà nên ướp muối với gừng này nọ, rồi kêu em học dần cách ăn uống nhà chồng. Anh xem, lấy nhau về có phải mẹ sẽ soi em rất nhiều không?. Rồi mẹ anh rất hay soi cách em ăn mặc, chỉnh cả cách nghe điện thoại của em. Em nghĩ kết hôn rồi thì em sẽ rất bị áp lực. Em muốn mình giải quyết ổn chuyện này thì mới tính tiếp chuyện kết hôn”.

“Tôi chưa biết phải giải quyết ra sao khi mà việc ở chung là bắt buộc bởi tôi là con một”. Anh chia sẻ

“Những cô vợ như thế thì tốt nhất nên “dẹp” ngay từ đầu”. Anh Hoài Đức (Mỹ Đức, Hà Nội) thì nhận định như vậy xuất phát từ cuộc hôn nhân “chua chát” của mình theo cách nói của anh. “Vợ cũ của tôi bộc lộ hết tất cả khi sống chung với mẹ chồng. Cô ấy ngày càng quá quắt, coi bố mẹ chồng không ra gì. Khi mẹ tôi bệnh, cô ấy lấy lý do bận việc mà không chăm sóc. Mẹ tôi khỏe, nấu cơm cho cô ấy ăn thì cô ấy chê. Cô ấy mà nấu ăn thì mẹ tôi không ăn được. Những lúc ấy tôi rất mệt mỏi khi phải đứng giữa “hai làn đạn”. Có thời điểm tôi chán ở nhà, đến nhà bạn ở để xem quan hệ giữa họ có được cải thiện không khi họ là người tự giải quyết thì lúc về nhà tôi thấy vợ cũng bỏ về nhà ngoại từ bao giờ. Chúng tôi đã không còn tiếng nói chung kể từ đó. Và tôi quyết định ly hôn”.

Cũng trong cảnh có vợ không muốn sống chung với mẹ chồng, nhưng anh Trần Toản (Hoàn Kiếm, Hà Nội) lại có cách hành xử khác. Anh đã khéo léo dẫn dắt vợ hòa hợp với gia đình. Kết quả bây giờ vợ chồng anh rất hạnh phúc. Thậm chí chị không những từ bỏ ý định “ra riêng” mà còn chủ động đề nghị anh được nuôi bố mẹ chồng, với lý do “em thương ông bà giờ về quê sống buồn, mà gia đình mình không có ông bà ở cùng cũng bớt vui đi nhiều”.

Chia sẻ kinh nghiệm, anh kể lại câu chuyện của mình.

“Chúng tôi yêu nhau 3 năm mới làm đám cưới. Khi có ý định xin cưới, tôi đưa cô ấy về ra mắt bố mẹ. Cô ấy là con một, quen được chiều. Gia đình lại làm kinh doanh nên cô ấy sống thoải mái, năng nổ, hoạt bát và yêu thích công việc xã hội hơn nhốt mình trong nhà. Bố mẹ tôi lại rất gia giáo vì ông bà đều là những người có chức quyền khi còn công tác. Đặc biệt mẹ tôi tốt bụng nhưng rất nghiêm và hay nói thẳng đến mức mất lòng người khác. Tôi biết điểm này nên ngay ngày ra mắt, tôi cũng đã phải làm biện pháp tâm lý với cô ấy. Vậy mà cho đến “phút chót” vẫn xảy ra chuyện. Ngay khi đến, tôi tưởng mẹ đã chuẩn bị cơm tiếp chúng tôi nào ngờ bà nói “mẹ đã mua sẵn đồ ăn, con bảo bạn gái chuẩn bị 3 mâm cơm vì hôm nay mẹ cũng đãi khách luôn”. Tôi hoảng hồn, còn bạn gái khỏi phải nói cô ấy xanh mặt như thế nào. Thế là tôi phải đích thân vào bếp, cùng phụ giúp cô ấy. Cuối cùng cũng xong nhưng chẳng có khách nào đến. Trong bữa cơm, bạn gái tôi nấu ăn không ngon lắm nên suốt cả buổi mẹ anh và bà nội cứ cằn nhằn bóng gió làm em rất buồn. Bố tôi thì không nói gì nhưng không hề tỏ ra niềm nở.

Sau buổi đó, em khóc và nhất quyết không chịu lấy tôi nếu tôi bắt em sống chung với bố mẹ chồng. Em nói nếu phải chọn việc về nhà anh sống, hoặc là chia tay thì em sẽ chọn cái thứ 2 dù rất buồn. Em không muốn hy sinh bản thân và cuộc sống của mình, em lại càng không muốn bị gò bó trong “cái lồng” đó…

Sau lần căng thẳng đầu tiên đó, tôi cứ ở bên em và dần dần đưa em tiếp tục về nhà mình. Lần nào tôi cũng hỗ trợ hết mình. Dần dần bố mẹ cũng thấy chấp nhận được em và em cũng cảm thông cho một gia đình gia giáo như gia đình tôi. Chúng tôi nên duyên nhưng vẫn chưa hết khó khăn. Nhưng tôi luôn ở bên làm “trọng tài công tâm” trong mối quan hệ giữa vợ và cha mẹ mình. Có những thời điểm đỉnh cao của mâu thuẫn, vợ tôi xách va ly ra khỏi nhà. Tôi cũng phải xuống nước hết mức để đón vợ về. Trước mặt bố mẹ, tôi vẫn nói “đây là vợ con, vợ con có làm điều gì khiến bố mẹ phật lòng, con xin nhận tất cả lỗi”. Thế là cả bố mẹ, cả vợ đều “thấy thương” mà bỏ qua cho nhau. Bố mẹ tôi tuy có “đáng sợ” nhưng rất tốt. Họ có học, hiểu chuyện không cay nghiệt, không làm khó con dâu. Mặt khác, con cái tôi được ông bà dạy dỗ vô cùng nề nếp, chuẩn chỉ, tuổi nào phải tự giác làm những gì cứ răm rắp. Bản thân tôi cũng phải khéo léo chống chế những vụng về trong cách cư xử của vợ. Dần dần mọi việc ổn thỏa, ông bà cũng biết vợ tôi yếu ở điểm này, mạnh ở điểm kia. Và mấu chốt là vợ chồng tôi sống hoà hợp, hạnh phúc, ăn nên làm ra, bố mẹ nào chẳng muốn nhìn con cái như vậy.”

Phương Nghi

Thanh Loan

Related Posts

Our Privacy policy

https://tinhay8.com - © 2024 News