×
×

Nghỉ hè, mẹ chồng dẫn 8 cháu ở quê lên chơi mà không góp một đồng, 1 tuần tôi tiêu sạch 6 triệu, lúc kiệt sức nằm 1 chỗ mẹ chồng cũng không đoái hoài

Tôi đang trải qua những ngày mệt mỏi cùng cực, kiệt quệ cả về sức lực lẫn tài chính mà không dám nói ra. Vì tôi biết nếu tôi nói ra, nhiều người sẽ cho rằng tôi là người ích kỉ nhỏ nhen, tính toán thiệt hơn. Nhưng thật sự phải rơi vào hoàn cảnh như tôi mọi người mới hiểu được!

Hiện tại, học sinh đang nghỉ hè. Ở nhà tôi phải gánh trách nhiệm chăm sóc con cái, mẹ chồng không những không đỡ đần mà lại còn đưa 8 đứa cháu lên chơi, ăn không để tôi phục vụ, thật sự tôi tức “s.ô.i m.á.u”.

Vài ngày trước, chồng gọi điện bảo mẹ chồng lên chơi và đưa theo khoảng 8 đứa cháu ở dưới quê lên cùng. Thoạt nghe, tôi có chút lo lắng nhưng nghĩ mẹ chỉ lên chơi 1-2 hôm thì không sao, tôi sẽ cố gắng kiêm nhiệm mọi việc ổn thỏa.

Nhưng câu thứ hai chồng nói khiến tôi lặng người. Anh cho biết, mẹ sẽ lên chơi hai tháng, vừa tiện trông cháu cho nhà tôi, vừa tiện cho các cháu ở quê được lên thành phố thăm thú kì nghỉ hè.

Tự nhiên, tôi cảm thấy tim bắt đầu đập nhanh, hàng loạt suy nghĩ trong đầu khiến tôi khó bình tĩnh nổi. Tôi hỏi chồng: Tại sao mẹ lên mà không báo sớm và cũng không nói một lời với tôi? Nhà này tuy là nhà chung của hai vợ chồng, không có nghĩa chỉ con trai mẹ có quyền. Hơn nữa, việc có thêm nhiều thành viên trong nhà thì công việc sẽ đổ hết lên đầu tôi chứ chồng tôi đâu có làm gì đâu mà lại có quyền quyết định như vậy. Thấy tôi nóng giận, chồng khuyên nhủ bình tĩnh rồi sẽ từ từ sẽ ổn.

Nghĩ đến chuyện mỗi ngày tôi phải tất tưởi lo cho hai đứa con nghỉ hè chưa xong, giờ lại đèo bồng thêm 8 đứa cháu ở nhà chồng nữa chắc tôi không sống nổi. Tối hôm đó, tôi nói với chồng rất nhiều về những bất tiện khi người lạ ở trong nhà và sự vất vả khi phải chăm từng ấy đứa cháu ở trong căn chung cư hơn 60m2. Nhưng chồng chỉ biết im lặng…

hình ảnh

Bao nhiêu người cùng ở trong căn nhà 60m2, tôi mệt mỏi kiệt sức vì phải chăm lo cơm nước, ảnh minh họa, nguồn: dSD

Ngày hôm sau, tôi vẫn vui vẻ ra bến xe đón mẹ chồng. Từ trên xe về nhà, tiếng trẻ con nô đùa khiến tôi nhức óc. Tôi có hỏi mẹ dự định chơi bao nhiêu ngày, mẹ bảo cho các cháu chơi hết hè mới về. Tôi bắt đầu thấy chán nản vì những ngày sắp tới nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh trước mặt mẹ chồng.

Bình thường, tôi không có thời gian chăm con nên đứa bé vẫn gửi đi học mầm non, đứa lớn ở nhà một mình. Tôi đi làm đến buổi trưa tôi tranh thủ về nấu cơm cho đứa lớn. Trời nắng, ngày nào tôi cũng đi xe máy như vậy nên thấy rất vất vả.

Mẹ chồng lên, có vẻ là đỡ đần con cái nhưng mẹ lại đưa tận 8 đứa trẻ lên nhà, tôi không hài lòng chút nào. Tôi chỉ mong bà lên hai tháng, trông con giúp tôi chứ không ngờ bà lại kèm theo 8 đứa cháu nhỏ trong căn nhà 60 mét vuông như thế này.

Kể từ ngày đó, tôi sống như ác mộng trong nhà mình. Tối nào về đến nhà, đồ đạc trong nhà cũng bị bày tứ tung. Đồ chơi, đồ ăn, vỏ bánh kẹo vứt đầy sàn nhà. Trong bồn rửa bát không biết bao nhiêu cốc chén, bát đũa bẩn để đó mà mẹ chồng cũng không mó tay vào rửa.

Tiếng người nói ồn ào khiến tôi quay cuồng, lúc nào cũng như muốn nổ tung. Muốn được nghỉ ngơi buổi tối khi về nhà thì lại phải chịu bao áp lực. Nấu cơm cho từng ấy miệng ăn, tôi mệt muốn ngất nên đến bữa ăn cũng thực sự không nuốt nổi.

Một tuần trôi qua, tôi gầy rộc, tiền bạc thì tốn kém gấp 3-4 lần. Mẹ tôi không góp một đồng nào vì bà cho rằng, bà lên nhà tôi là trông cháu giúp và tôi cũng phải có trách nhiệm với cháu của bà ở quê. Mẹ chồng không hiểu, số tiền tôi bỏ ra nuôi các cháu của mẹ chắc gấp đôi số tiền tôi gửi con đi học hè.

Quá mệt mỏi rồi, tôi nói với chồng nhắc khéo mẹ đưa các cháu về thì chồng ngại, còn mẹ chồng không ý tứ gì, cứ ở lì. Mới có mấy ngày mà tiền gạo, tiền nước, tiền ăn uống… cứ tăng lên vùn vụt. Vợ chồng tôi chỉ là người làm công ăn lương. Thu nhập mỗi tháng được hơn 20 triệu chứ đâu có giàu có gì. Bình thường chi tiêu đã phải tính toán, giờ thêm từng ấy người trong nhà. Tôi thật sự không biết tính thế nào cho bài toán chi tiêu này.

hình ảnh

Tôi đã đưa ra quyết định tự giải phóng mình và tôi biết mình không sai, ảnh: dsD

Thấy tình hình không ổn, tôi có nói khéo vài lời với mẹ chồng rằng, mẹ cho các cháu về quê vì ở trên này chật hẹp, không tiện sinh hoạt thì mẹ khó chịu, nói tôi không coi trọng nhà chồng. Cãi nhau một hồi, tôi quyết định một việc không cần nói với ai.

Hôm sau, tôi lặng lẽ đặt vé máy bay cho 3 mẹ con đi du lịch. Vì còn phép chưa dùng, tôi xin nghỉ hẳn 10 ngày. Thấy tôi xếp đồ, chồng ngạc nhiên hỏi. Khi biết lý do, anh khá sốc nhưng không quản được. Mẹ chồng cũng ớ người vì con dâu “vô phép”, mẹ lên mà không ở nhà chăm nom, cơm nước.

Tôi nghĩ mình không sai. Nhiều năm lấy chồng, tôi chưa có dịp nghỉ ngơi. Có lẽ dịp này là thời gian tốt nhất. Tôi không thể ở nhà phục vụ mẹ chồng và các cháu nhà chồng hai tháng như thế được.

Chồng tôi đi làm cả ngày và giờ, việc ấy chỉ có thể là mẹ chồng lo mà thôi. Tôi tin chỉ hai ngày, mẹ phải bỏ về chứ làm sao mẹ lo nổi cho từng ấy miệng ăn. Rồi mẹ sẽ hiểu tôi vất vả thế nào…

Related Posts

Our Privacy policy

https://tinhay8.com - © 2024 News